6 năm qua, kể từ khi Vườn Quốc gia Ba Bể được
công nhận là Vườn Di sản ASEAN, những người trao danh hiệu quý báu này cho nó
hầu như đã “quên” luôn. Không một văn bản hướng dẫn, cũng chẳng có bất cứ một
sự hỗ trợ nào được triển khai. Người dân, sau niềm tự hào rồi… thôi, còn ban
quản lý Vườn thì có thêm nỗi niềm “tủi thân” trong một sự chờ đợi vô vọng…
Di
sản ASEAN và nỗi tủi thân
Tại Vườn Quốc
gia Ba Bể vào một ngày cuối tháng 10, một không khí hết sức buồn tẻ với những
ngôi nhà nghỉ dưõng với mái tôn đỏ, cầu thang bằng sắt trông lạc lõng giữa uy
nghi của rừng xanh - đóng cửa im ỉm vì không có khách. Bên cạnh chiếc bể bơi,
một thứ gần như duy nhất khác so với cách đây vài năm, chỉ có một đôi vợ chồng
già người Đức đang ngồi ngắm cảnh.
Ông Nông Thế
Diễn, giám đốc Vườn Quốc gia Ba Bể cho biết, cuối năm 2003, khi Vườn được nhận
danh hiệu là Vườn Di sản ASEAN, ông và những người dân địa phương ở đây rất vui
mừng và cảm thấy tự hào vì từ nay, không những du khách trong nước mà cả các
nước khác trong khu vực ASEAN sẽ biết đến di sản quý báu này. Họ cũng hy vọng
sẽ nhận được sự quan tâm, hướng dẫn, chia sẻ và cả sư giúp đỡ về mặt tài chính
để gìn giữ những báu vật của Vườn.
Thế nhưng, niềm
vui thoáng qua, còn nỗi buồn tủi thì cứ thấm dần bởi từ đó cho đến nay, ngoài
danh hiệu cùng một tấm bảng thì mọi thứ vẫn chẳng có gì thay đổi. Không yêu
cầu, không chỉ dẫn, không nghĩa vụ cũng chẳng có quyền lợi gì từ danh hiệu này.
“Chúng tôi cảm thấy buồn vì như bị bỏ rơi vậy. Tự nhiên họ công nhận, rồi sau
đó thì quên luôn” – ông Diễn buồn rầu tâm sự. Ồng Diễn cũng cho rằng, giá như
có việc trao đổi, chia sẻ thông tin, giao lưu hay tham quan học tập kết nghĩa
giữa các vườn ASEAN thì hiệu quả của việc được trao danh hiệu sẽ tăng lên rất
nhiều.
Như những gì
phóng viên chứng kiến, thì nỗi buồn của ông Diễn và người dân địa phương là
hoàn toàn dễ hiểu, bởi đã 6 năm kể từ khi khi Vườn này được nhận danh hiệu Vườn
di sản ASEAN, thì ngay cả nhiều phóng viên vẫn còn tưởng là nó “sắp được nhận”,
huống hồ du khách trong nước hay khách du lịch đến từ các nước khác. Trong khi
đó, thực chất đây là danh hiệu rất có giá trị để phát triển du lịch, nghiên cứu
khoa học, văn hóa, giáo dục.
Sau khi được
công nhận là Vườn Di sản ASEAN, từ năm 2004 đến 2006, Ban giám đốc Vườn Quốc
gia Ba Bể cùng các cơ quan chuyên môn và các nhà khoa học tiếp tục thực hiện đề
tài Lập hồ sơ khoa học trình UNESCO công nhận Vườn là di sản thiên nhiên Thế
giới với các tiêu chí về địa chất, cảnh quan và đa dạng sinh học. Nếu may mắn
được công nhận, đến lúc ấy, hi vọng nó sẽ chẳng âm thầm lặng lẽ và “vô bổ” như
cái chuyện được nhận danh hiệu là Vườn di sản ASEAN này.
Thuyền
du lịch gây ảnh hưởng hệ sinh thái
Vườn Quốc gia
Ba Bể được thống kê là có tính đa dạng sinh học cao với 1.268 loài thực vật bậc
quý hiếm, được liệt kê trong sách đỏ của Việt Nam và Thế giới. Riêng hồ Ba Bể,
một hồ nước ngọt tự nhiên trên núi đá vôi lớn nhất Việt Nam có cơ chế hình
thành độc đáo nhất thế giới, có tuổi hình thành cách đây 2,6 tỷ năm.
Tuy nhiên, theo
ông Nông Thế Diễn, đa dạng sinh học tại hồ Ba Bể hiện nay đang có nguy cơ bị
ảnh hưởng rất lớn. Một ví dụ đơn giản được ông Diễn đưa ra là, trước đây con
tôm ở Hồ Ba Bể nhiều vô kể. Thế nhưng hiện nay, hầu như rất ít khi người dân
đánh bắt được tôm ở hồ.
Lý giải cho sự
bất thường này, ông Diễn cho rằng, các thuyền đưa khách du lịch đi thăm quan Hồ
hiện nay đều chạy bằng dầu. Khi dầu máy của thuyền loang ra mặt hồ, nó thường
bị sóng đánh dạt vào ven bờ. Đây cũng chính là khu vực loài tôm thường khu trú.
Có lẽ vì lý do này mà loài tôm ở hồ Ba Bể dần dần bị suy kiệt.
Một nguy cơ nữa
từ thuyền du lịch chạy bằng dầu là tiếng động cơ rất to. Ngoài việc tiếng ồn
làm cho du khách khó chịu và làm mất đi vẻ yên tĩnh của vùng rừng núi hoang sơ
này thì điều quan trọng hơn là nó làm cho các loài vật sinh sống ở các khu rừng
ven Hồ Ba Bể hoảng sợ, không dám bén mảng tới gần Hồ nữa. Đây là một sự thiệt
thòi rất lớn cho du khách.
Hiện tại, Vườn
Quốc gia Ba Bể cũng đã thử nghiệm đầu tư một thuyền chạy bằng điện. Khi được
hỏi, hầu hết du khách đều lựa chọn phương tiện thuyền này vì họ có thể thoải
mái chuyện trò mà không bị ảnh hưởng bởi tiếng ồn của động cơ.
Tuy nhiên, để
chuyển đổi toàn bộ số thuyền du lịch của người dân địa phương sang chạy bằng
điện thì họ cần được hỗ trợ một số vốn nhất định bởi đa số họ là những hộ
nghèo. Điều này phụ thuộc rất nhiều vào sự quan tâm của các cấp, các ngành của
tỉnh Bắc Kạn và trước hết là sự chủ động của Ban giám đốc Vườn. Theo một cán bộ
của Sở Tài nguyên và Môi trường tỉnh Bắc Kạn thì, trước hết Ban giám đốc Vườn
cần phải lập đề án trình lên các cơ quan liên quan để được xem xét và hỗ trợ
chứ không đơn giản chỉ là ngồi chờ và… kêu.
Vừa qua, tại Hà Nội,
Tổng cục Môi trường phối hợp với UBND tỉnh Bắc Kạn tổ chức hội thảo đóng góp ý
kiến hoàn thiện hồ sơ đề xuất Vườn Quốc gia Ba Bể là khu đất ngập nước (khu
Ramsar).
“Sẽ nghiêm khắc xử lý những cá nhân có vi phạm trong việc quản
lý rừng tại Vườn Quốc gia Ba Bể” - Phó Chủ tịch Thường trực UBND tỉnh Bắc Kạn
Hoàng Ngọc Đường khẳng định, sau khi nhận được thông tin về việc “lâm tặc” phá
rừng nghiến tại Vườn Quốc gia Ba Bể.
Tại Vườn quốc gia Ba
Bể đang xảy ra hiện tượng phá rừng với hàng trăm cây gỗ nghiến trăm năm tuổi
đến nghìn năm tuổi bị chặt hạ tại Vườn Quốc gia Ba Bể. Dù đây là rừng đặc dụng
- bị cấm tuyệt đối khai thác, dưới bất kỳ hình thức nào... nhưng trong nhiều
năm nay tình trạng khai thác, buôn bán gỗ trái phép vẫn diễn ra.
Phát triển du lịch phải bảo vệ nguyên vẹn Vườn Quốc gia Ba Bể
Cuối năm 2008, các cấp, ngành chức năng của
tỉnh tiến hành khảo sát lập quy hoạch chi tiết phục vụ cho sự phát triển du
lịch của Vườn Quốc gia Ba Bể nói riêng và toàn tỉnh nói chung. Theo đó, Vườn
Quốc gia Ba Bể được chia làm 4 phân khu phục vụ cho việc xây dựng hạ tầng phát
triển du lịch: phân khu Buốc Lốm; phân khu Bản Cám (xã Nam Mâũ) và thác Đầu
Đẳng; phân khuTrung tâm hành chính Vườn; phân khu xã Nam Cường với tổng diện
tích hơn 100 ha.
Đoàn viên thanh niên
Vườn Quốc gia Ba Bể vừa phối hợp với trường THCS xã Nam Mẫu, Ba Bể tổ chức ra
quân thu gom rác ở chung quanh hồ và bãi Pó Lù, nơi vừa diễn ra hội xuân Ba Bể.
Hồ Ba Bể đang đứng trước nguy
cơ bị xâm thực, bồi lấp mạnh mẽ bởi phù sa của các con sông đổ vào hồ. Lòng hồ
đang dần bị thu hẹp. Cái tin hồ Ba Bể chẳng bao lâu nữa sẽ biến mất làm không
ít người bàng hoàng, lo lắng.
Vụ phá rừng đầu nguồn Ba Bể: Chuyển sang cơ quan Công an điều tra, xử lý
Ông Hoàng Diệm - Bí thư
Huyện ủy Ba Bể, tỉnh Bắc Kạn cho rằng, nguyên nhân chính để xảy ra việc phá
rừng ở Đồng Phúc là do Hạt Kiểm lâm Ba Bể và chính quyền xã Đồng Phúc chưa làm
hết trách nhiệm.
Hồ Ba Bể là thắng cảnh thiên nhiên độc đáo của
tỉnh Bắc Kạn và được Unesco xếp vào danh sách hai mươi hồ nước ngọt đẹp nhất
thế giới cần được bảo vệ và phát triển. Môi trường sinh thái với vẻ đẹp hoang
sơ và những nét văn hoá gắn liền với nhiều sự tích lịch sử, huyền thoại cũng là
một điểm khiến nơi đây thu hút được một lượng lớn khách du lịch hàng năm.
Hiện
nay, trong vườn Quốc gia Ba Bể (Bắc Kạn), có 452 hộ gia đình với hơn 2.800 nhân
khẩu đang sinh sống. Ngoài các hoạt động phục vụ đời sống ssinh hoạt hàng ngày,
các cư dân ở đây còn có gần 100 thuyền máy liên tục chở khách du lịch, tác
không nhỏ tới điều kiện sinh thái tự nhiên của khu Vườn.
Vườn quốc gia Ba Bể thuộc huyện Ba Bể, tỉnh
Bắc Cạn có diện tích khoảng 10.050 ha. Trong Vườn quốc gia có hồ Ba Bể - hồ
thiên tạo rộng trên 500ha, mặt nước xanh thẳm in đậm bóng núi và lồng lộng mây
trời. Danh thắng thiên nhiên này tựa viên ngọc biếc tạc vào bức tranh vùng Đông
Bắc của Tổ quốc.
Trong 2 ngày, 29 và 30/07/2008, Thường trực
Tỉnh uỷ, HĐND, UBND tỉnh, huyện Ba Bể, cùng lãnh đạo các Sở: Kế hoạch và Đầu
tư, Xây dựng, Tài nguyên và Môi trường; Nông nghiệp và Phát triển nông thôn,
Văn hoá, Thể thao & Du lịch và Vườn Quốc gia Ba Bể đã tổ chức khảo sát khu
du lịch Ba Bể để chuẩn bị cho việc lập quy hoạch khu du lịch Ba Bể.
Trong 5 năm gần đây, Vườn Quốc
gia Ba Bể (Bắc Kạn) ngày càng chịu nhiều tác động của con người, khiến cho hệ
sinh thái vườn có nguy cơ bị phá vỡ và nhiều lâm thổ sản quý bị đe dọa.
Vườn Quốc gia Ba Bể là nơi cư ngụ của hơn 3000
cư dân thuộc 5 nhóm dân tộc khác nhau. Hơn 2000 năm qua, cư dân người Tày đã
định cư tại nơi này và trở thành tộc người chiếm đa số ở Ba Bể. Người Nùng,
người Dao đến cư ngụ khoảng 100 năm về trước. Trong khi đó người Kinh và người
Mông chỉ mới di cư đến.
Hồ Ba Bể là hồ nước ngọt tự nhiên rộng nhất và
cao nhất ở Việt Nam, nằm ở độ cao khoảng 150m so với mực nước biển. Ba Bể có
nghĩa là “ba hồ”, người Tày gọi là “Slam Pe” (Hồ Pé Lèng, Pé Lù và Pé Lầm). Đây
là một tên cổ muốn nói hồ bao gồm ba đoạn phình ra tương đối to hơn. Tuy nhiên
Ba Bể là một hồ nước liên tục với vô số các khe suối nhỏ, trải dài gần 8 km
theo hướng bắc nam. Chính vì nét hùng vĩ tráng lệ này mà đôi khi Ba Bể được ví
như “Vịnh Hạ Long trên núi”. Hồ sâu trung bình từ 17 đến 23m, điểm sâu nhất
khoảng 35m. Diện tích mặt hồ dao động từ 300 đến 500ha theo mùa, và không giống
như hầu hết các hồ trong vùng cảnh quan hang động đá vôi, Hồ Ba Bể đầy nước
quanh năm.
Cách Hà Nội 250km về
phía Bắc, thuộc địa bàn huyện Ba Bể, tỉnh Bắc Kạn. Vườn quốc gia Ba Bể là một
điểm du lịch sinh thái lý tưởng với phong cảnh kỳ thú và sự đa dạng sinh học.
Năm 2004, Ba Bể đã được công nhận là một di sản thiên nhiên của ASEAN. Trước
đó, đây từng là Khu danh lam thắng cảnh và Di tích lịch sử, là Khu rừng cấm hồ
Ba Bể.
Việc phá rừng đầu
nguồn ở xã Đồng Phúc (Ba Bể, Bắc Kạn) đã đe doạ trực tiếp tới sinh cảnh ở
khu vực Phia Bjoóc (tiếng Tày có nghĩa Núi Hoa), nóc nhà ở khu Việt Bắc.